Tôi để chồng đi xuất khẩu lao động Nhật Bản mong kiếm tiền nuôi con, ai dè vợ bé con thêm.

Tôi và chồng tôi kết hôn được 1 năm thì tôi có bầu và sinh bé thứ nhất. Ngày chúng tôi đón nhận niềm vui này thật hạnh phúc. Vợ chồng tôi tuy không dư giả gì nhưng cuộc sống cũng gọi là tạm ổn. Rồi 2 năm, 3 năm trôi qua. Tôi có thêm bé thứ 2 và cuộc sống ngày càng khó khăn lên. Chồng tôi mất việc thì kinh tế gia đình càng điêu đứng. Tìm được mối quen cũ, chồng tôi quyết định đi xuất khẩu lao động Nhật Bản qua trung tâm lao động ngoài nước .

Chấp nhận để chồng đi xuất khẩu lao động Nhật Bản để có cơ hội đổi đời

Lúc đầu, tôi không đồng ý vì nghĩ cảnh con còn nhỏ, một mình chăm con thật khó khăn. Nhưng anh ấy nói rằng đi làm sang Nhật lương cao mới mong trả nợ và có tiền làm nhà. Nói vậy chẳng còn cách nào khác, tôi đành chấp nhận để anh đi làm xa.

Những ngày đầu tiên anh đi xuất khẩu lao động Nhật bản, tôi thấy khó khăn vô cùng. Anh cũng hay tường xuyên gọi điện về an ủi, động viên tôi. Thế rồi, thời gian cũng qua đi. Qua năm thứ nhất, sang năm thứ 2 tôi quen dần, rồi 2 đứa con bên cạnh, tôi cũng đỡ trống trải hơn. Chồng tôi cũng thưa dẫn những cuộc điện thoại. Tôi có thắc nắc thì anh bảo do công việc bận quá. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng tôi nên cũng không nghi ngờ gì.

Và rồi ngày anh hết hạn viza về nước cũng đã đến. Tôi chuẩn bị đón chồng thật chu đáo. Liên tục gọi hỏi xem chồng về đến đâu rồi để ra sân bay đón. Hai đứa con tôi giờ đã cứng cáp hơn, tôi cho chúng cùng đi ra sân bay đón bố đi xuất khẩu lao động Nhật Bản về. Nhưng mọi việc lại không như những gì tôi nghĩ.

Cái kết của việc chồng đi xuất khẩu lao động Nhật Bản có vợ bé

Từ trên máy bay xuống, tôi thấy chồng tôi đi cùng với một phụ nữ đang ẵm con nhỏ chừng 1 tuổi. Hai người cười nói anh em rất thân mật. Gặp tôi, chồng tôi cũng không mấy ngạc nhiên, giới thiệu với tôi đó là Lan, người cùng về với anh. Tôi cứ nghĩ rằng bạn bè đi cùng bình thường nên cũng không mấy quan tâm lắm. Chủ yếu là lòng tôi đang rất rộn rang vì xa chồng bấy lâu. Tôi thấy họ cùng đi về nhà tôi, rồi cùng tiệc tùng cơm nước, tôi cũng không mảy may nghi ngờ. Chỉ đến khi hai họ ăn uống xong xuôi, chồng tôi đã lật bài ngửa làm cho tôi chết điếng. Chồng tôi trước mặt họ hàng gọi thằng bè là con, rồi giới thiệu Lan là mẹ của con trai anh. Tôi sa sầm mặt mày, không đứng vững nữa khi biết sự thật đó. Nào ngờ rằng tưởng chồng đi xuất khẩu lao động Nhật Bản kiếm tiền nuôi vợ con, ai dè anh ta lại nhẫn tâm phản bội lòng tin của tôi. Tôi không thể tưởng tượng được có một ngày chính chồng tôi là người đã phá nát gia đình nhỏ bé của chúng tôi. Tôi biết phải làm sao đối mặt.

Để chồng đi xuất khẩu lao động nhật bản , tôi nào có nghĩ rằng thời gian xa cách làm lòng người đổi thay. Bao năm đằng đẵng chờ chồng giờ phải nhận kết đắng cay. Mong những ai đi xuất khẩu lao động thì hãy nghĩ cho gia đình, đừng như chồng tôi mà làm khổ vợ.